0 0
Read Time:7 Minute, 21 Second

Những đêm Sài Gòn oi bức, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ bên ai đó, tôi hay lẻ loi với chiếc laptop trên giường, tìm một bộ phim tình cảm để lấp đầy khoảng trống. Lần gần nhất là “Lost in Translation”, và dù đã xem vài lần, cảnh hai người lạ ngồi bar khách sạn Tokyo vẫn làm tôi thở dài, vì nó quá giống những lúc mình lang thang một mình giữa thành phố xa lạ. Phim tình cảm hay cho những ai đang cô đơn, theo tôi, không phải những câu chuyện tình yêu rực rỡ hay happy ending sến súa, mà là những bộ phim ôm ấp nỗi cô lập của bạn, thì thầm rằng “Ừ, mình hiểu, và mọi thứ sẽ ổn thôi”. Chúng như người bạn cũ, ngồi bên cạnh khóc cùng hoặc cười vu vơ, giúp ta cảm thấy ít cô đơn hơn một chút. Bạn có bao giờ chọn phim chỉ để “kết bạn” với nỗi buồn của chính mình? Là một đứa từng lang thang qua vài mối tình nửa vời, tôi thấy những bộ phim như thế là cứu cánh – chúng nhắc nhở rằng cô đơn không phải kẻ thù, mà là khoảng lặng để ta lắng nghe trái tim. Hôm nay, tôi muốn chia sẻ vài bộ phim đã đồng hành cùng tôi qua những ngày tháng ấy, không phải list hay ho, chỉ là những kỷ niệm vụn vặt từ một người hay xem phim để quên đi sự trống trải.

Bắt đầu với “Lost in Translation” (2003), bộ phim của Sofia Coppola mà Bill Murray và Scarlett Johansson làm tôi tin rằng đôi khi, sự kết nối ngắn ngủi là đủ để sưởi ấm một linh hồn lạc lối. Bob, ông chú trung niên chán nản với công việc quảng cáo, và Charlotte, cô vợ trẻ mới cưới nhưng cô đơn giữa Tokyo nhộn nhịp – họ gặp nhau ở khách sạn, chia sẻ những cuộc trò chuyện đêm khuya về giấc mơ tuổi trẻ và nỗi sợ hãi hôn nhân. Tôi xem phim này lần đầu sau chuyến đi Nhật một mình, ngồi trong quán cà phê nhỏ giống hệt cảnh phim, và nước mắt cứ thế rơi vì nó quá thật: những cái nhìn lén lút, những lời thì thầm karaoke vụng về. Xem khi cô đơn, nó như một cái ôm xa xôi, khiến bạn nhận ra rằng đôi khi, chỉ cần ai đó hiểu mình là đủ. Bạn có từng gặp một người lạ làm bạn cảm thấy bớt lạc lõng? Với tôi, “Lost in Translation” là câu trả lời, và sau phim, tôi hay gọi video cho bạn bè cũ, chỉ để tám chuyện linh tinh.

Rồi đến “Amour” (2012), bộ phim Pháp của Michael Haneke khiến tôi khóc thầm trong bóng tối, vì nó chạm đến nỗi sợ lớn nhất của sự cô đơn: già đi một mình. Jean-Louis Trintignant và Emmanuelle Riva là cặp vợ chồng lớn tuổi, yêu nhau sâu đậm qua bao năm tháng, nhưng rồi bệnh tật ập đến, biến tình yêu thành gánh nặng dịu dàng. Cảnh ông chồng lau chùi cho vợ, thì thầm những lời yêu thương cũ kỹ, làm tôi nhớ về bà ngoại – người đã sống cô độc sau khi ông mất. Tôi xem phim này vào một buổi chiều mưa, một mình với tô mì gói nguội ngắt, và nó khiến tôi ôm gối chặt hơn, suy nghĩ về việc già nua sẽ thế nào nếu không có ai bên cạnh. Phim tình cảm hay cho cô đơn không phải lúc nào cũng vui, mà đôi khi là những khoảnh khắc phũ phàng như thế này, giúp ta trân trọng những gì còn lại. Bạn nghĩ tình yêu có bền vững qua bệnh tật không? Với tôi, “Amour” khẳng định có, nhưng nỗi buồn sau phim kéo dài, khiến tôi viết thư tay cho mẹ, chỉ để nói “Con nhớ mẹ”.

Nếu bạn cần chút ngọt ngào giữa nỗi cô lập, thì “Waitress” (2007) là bộ phim khiến tôi mỉm cười qua nước mắt, đặc biệt khi xem một mình. Keri Russell là Jenna, cô phục vụ bàn mang thai ngoài ý muốn, mắc kẹt trong hôn nhân tồi tệ ở thị trấn nhỏ, nhưng tìm thấy niềm vui qua những chiếc bánh pie kỳ quặc và mối tình vụng trộm với bác sĩ sản khoa – Nathan Fillion. Những cảnh cô nướng bánh giữa đêm, ghi nhật ký cảm xúc vào vỏ bánh, làm tôi nhớ về những ngày tự nấu ăn một mình sau chia tay, biến nỗi buồn thành công thức bí mật. Xem phim này, tôi cười vì sự hài hước đời thường – kiểu như cãi nhau với bà chủ quán về công thức đường phèn – nhưng rồi lại buồn vì Jenna phải chọn giữa tự do và an toàn. Nó hỏi bạn một câu hay: “Liệu cô đơn có phải là cơ hội để tự yêu lấy mình?” Câu trả lời của tôi là có, và sau phim, tôi thử làm một chiếc pie đơn giản, như cách để ôm ấp chính mình.

Chuyển sang sự kỳ quặc dễ thương, “Lars and the Real Girl” (2007) của Craig Gillespie là bộ phim khiến tôi nhận ra cô đơn đôi khi cần một “người bạn tưởng tượng” để chữa lành. Ryan Gosling là Lars, chàng trai nhút nhát ở thị trấn nhỏ, đặt hàng một búp bê tình dục và đối xử như vợ thật, khiến cả cộng đồng phải học cách chấp nhận nỗi đau của anh. Tôi xem nó lần đầu với hội bạn gái, nhưng lần gần nhất là một mình, sau khi từ chối một buổi hẹn vì sợ cô đơn quen rồi, và cảnh dân làng chơi bài với “Bianca” làm tôi vừa cười vừa khóc. Nó không phải tình yêu thông thường, mà là hành trình tự chữa lành qua sự kỳ dị, nhắc nhở rằng ai cũng có những góc khuất riêng. Bạn có bao giờ tưởng tượng một người bạn hoàn hảo để bù đắp khoảng trống? Với tôi, phim này là liều thuốc hài hước cho nỗi cô đơn, khiến tôi dọn dẹp phòng và mời bạn bè qua chơi, dù chỉ là uống trà đá.

Một bộ phim khác ám ảnh là “Punch-Drunk Love” (2002), nơi Adam Sandler lần đầu nghiêm túc với Emily Watson trong vai Barry và Lena – chàng trai cô lập với cơn giận dữ bùng nổ, tìm thấy tình yêu qua một tai nạn xe hơi ngẫu nhiên. Paul Thomas Anderson quay những cảnh màu sắc rực rỡ xen lẫn hỗn loạn cảm xúc, từ những cuộc gọi trả thù đến nụ hôn vụng về ở Hawaii. Tôi xem phim này sau một tuần tồi tệ, ngồi co ro với tai nghe, và nó làm tôi thấy mình trong Barry: cô đơn không phải yếu đuối, mà là sức mạnh bị kìm nén. Xem một mình, nỗi buồn dịu dàng hơn vì thông điệp rằng tình yêu có thể đến bất ngờ, như một cuộc gọi sai số. Bạn nghĩ cô đơn có làm ta mạnh mẽ hơn không? Phim này thì thầm “có”, và dư vị sau đó khiến tôi nghe nhạc Harry Nilsson suốt ngày.

Cuối cùng, “Blue Jay” (2016) – bộ phim indie nhỏ xíu với Sarah Paulson và Mark Duplass là Jim và Amanda, cặp tình cũ gặp lại sau 20 năm ở thị trấn quê hương, lang thang ký ức qua những cuốn sổ tay cũ và quán ăn quen thuộc. Alex Lehmann quay đơn giản, chỉ hai diễn viên và những cuộc trò chuyện chân thực về hối tiếc và “nếu như”, khiến tôi xem xong nằm ì trên giường, tự hỏi về những người cũ của mình. Xem khi cô đơn, nó như một cuộc gặp gỡ thật, buồn man mác nhưng ấm áp vì sự gần gũi. Bạn có dám gặp lại người xưa không? Với tôi, “Blue Jay” khuyến khích thử, dù chỉ qua màn hình.

Những bộ phim tình cảm hay này, với tôi, như những chiếc đèn lồng trong đêm tối cô đơn – không xua tan hết bóng tối, nhưng đủ sáng để ta bước tiếp. Chúng nhắc nhở rằng cô đơn là phần của hành trình yêu thương, và đôi khi, xem một mình chính là cách để tìm thấy chính mình. Nếu bạn đang lẻ loi một góc phố, hãy thử một bộ đi – biết đâu, sau credit, bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Bộ phim nào từng là “người bạn” của bạn trong những ngày ấy? Kể tôi nghe nhé, chúng ta cùng chia sẻ, như hai người lạ tìm thấy nhau giữa đêm khuya. Cô đơn không phải kết thúc, mà là chương mới đấy.sextop1


Happy

Happy

0 %


Sad

Sad

0 %


Excited

Excited

0 %


Sleepy

Sleepy

0 %


Angry

Angry

0 %


Surprise

Surprise

0 %

Average Rating

5 Star
0%
4 Star
0%
3 Star
0%
2 Star
0%
1 Star
0%